Wednesday, March 3, 2010

Hội thảo APQN 2010: Tăng cường chất lượng giáo dục đại học tại các nước đang phát triển

Chủ tịch APQN, Chita, đọc phát biểu khai mạc
Sáng nay ngày 3/3/20010 đã khai mạc Hội thảo APQN năm 2010 tại Bangkok (Thái Lan). Hội thảo sẽ kéo dài đến hết ngày 5/3/2010. Chủ đề của Hội thảo năm nay là tăng cường chất lượng giáo dục đại học tại các nước đang phát triển (enhancing quality of higher education in developing countries).
Kỷ yếu Hội thảo

Hội thảo APQN được tổ chức hàng năm, kết hợp với phiên họp thường niên của Hội đồng APQN. Đây là Hội thảo lần thứ 6 của tổ chức này, lần đầu vào năm 2005 tại New Zealand. Hội thảo lần thứ 5 của APQN đã được vào Tháng 3/2009 tại Hà Nội.

APQN là từ viết tắt của cụm từ Asia-Pacific Quality Network, tạm dịch là Mạng lưới chất lượng Châu Á-Thái Bình Dương. Đây là một tổ chức phi chính phủ mang tính tự nguyện, hoạt động bằng hội phí và các hiến tặng (donation) của các cá nhân, tổ chức trên toàn thế giới. Đối tượng chính của mạng lưới này là các tổ chức hoạt động trong lãnh vực đảm bảo chất lượng đại học của các nước trong khu vực Châu Á-Thái Bình Dương.

Ngoài các tổ chức đảm bảo chất lượng, các trường đại học cũng có thể tham gia. Việt Nam hiện chỉ mới có một số thành viên có tham gia mạng lưới này, trong đó có Cục Khảo thí và Kiểm định chất lượng giáo dục với tư cách một cơ quan kiểm định chất lượng giáo dục, và một vài thành viên từ các trường đại học trong đó có ĐHQG-HCM.

Mục tiêu của Hội thảo APQN 2010 như sau:
1. Nêu bật các thách thức và vấn đề có liên quan đến việc đảm bảo chất lượng trong giáo dục đại học
2. Chia sẻ các kinh nghiệm thành công trong việc thực hiện công tác đảm bảo chất lượng tại các trường đại học và tại các cơ quan kiểm định
3. Thúc đẩy sự hợp tác trong khu vực giữa các cơ quan kiểm định
4. Chia sẻ một tầm nhìn chung trong khu vực về chất lượng trong giáo dục đại học

Đoàn Việt Nam tham dự Hội thảo APQN 2010 gồm 10 người, trong đó có 4 đại biểu thuộc Bộ Giáo dục và Đào tạo (chủ yếu từ Cục Khảo thí và Kiểm định chất lượng giáo dục), 2 đại biểu của VP Unesco tại Việt Nam, và 4 đại biểu thuộc các trường đại học lớn thuộc 3 miền Bắc, Trung, và Nam.
Đại biểu VN

Chương trình chi tiết của Hội thảo và các thông tin có liên quan có thể tìm thấy trên trang web của ONESQA. Đây là tên viết tắt của cụm từ Office for National Education Standards and Quality Assessment, tức Văn phòng Tiêu chuẩn giáo dục và Đánh giá chất lượng. ONESQA là một tổ chức công do chính phủ Thái Lan thành lập, có chức năng tương tự như Cục Khảo thí và Kiểm định chất lượng giáo dục của Việt Nam. Địa chỉ trang web của ONESQA: http://www.onesqa.or.th/en/home/index.php
Molly Lee, thuộc UNESCO Thái Lan, chủ tọa phiên đầu tiên

Thông tin thêm về Hội thảo sẽ được tiếp tục cập nhật tại trang blog này trong những ngày tới.

Tuesday, March 2, 2010

Không ra đề thi có nhiều cách giải?

Entry này ghi vội để giúp tôi khỏi quên một mẩu tin đáng chú ý trên báo Tuổi trẻ: Không ra đề thi có nhiều cách giải. Ở đây.

Và một cảm nghĩ nhanh: Hình như nền giáo dục của ta ngày càng đi ngược với xu hướng của thế giới? Người ta thì khuyến khích sáng tạo, dân chủ hóa quá trình giáo dục bằng cách trao quyền cho thầy và cho trò. Thậm chí đi đến cả việc cá thể hóa quá trình giáo dục.

Còn mình thì ngày càng làm theo kiểu "nhất thể hóa" mọi thứ. Một bộ giáo trình chung. Một chương trình khung cho mỗi ngành. Một bộ tiêu chuẩn kiểm định cho mọi loại trường đại học, cao đẳng thuộc đủ loại ngành nghề khác nhau. Một kỳ thi chung. Rồi bây giờ, chỉ làm những đề thi có một cách giải. Để luyện thi cho dễ chăng, có lẽ thế?

Triết lý của tất cả việc này là gì nhỉ? Có ai trả lời giúp tôi được không?

Mà nếu VN cứ có triết lý riêng không giống ai trên thế giới như thế này, thì có lẽ Bộ Giáo dục và Đào tạo nên dừng ngay kế hoạch đào tạo tiến sĩ ở nước ngoài ngay đi thôi. Vì học về làm sao mà áp dụng được? Ví dụ như tôi, học đúng ngành đo lường đánh giá trong giáo dục đây. Mười mấy năm rồi, sắp về hưu, những gì tôi học được chắc cũng đã cũ nhiều rồi, thế mà vẫn còn quá mới đối với VN thì phải?

Chẳng lẽ các entry của tôi trên blog này cứ phải nhắc mãi câu này làm kết luận sao?

Một câu hỏi lớn không lời đáp ...